Sáng / Tối
“Hahahaha!” Tôi cười lạnh đến rợn người. Đến nước này rồi mà bà ta vẫn chỉ biết nghĩ đến chuyện nối dõi cho cái nhà họ Diêu mục ruỗng kia!
“Tôi đã cho bà cơ hội,” tôi lạnh giọng, “nhưng bà không biết nắm lấy.”
Tôi xoay người bỏ đi. Sau lưng, mẹ tôi đột ngột quỳ sụp xuống, dập đầu đến mức trán bật máu:
“Thanh Đế! Thanh Đế! Mẹ sai rồi! Mẹ không nên thiên vị em trai con! Con chịu bao nhiêu oan ức từ nhỏ... Mẹ không nên đánh con, không nên bỏ đói con! Mẹ không phải người! Mẹ đáng chết!”
Tôi bật khóc. Cuối cùng cũng nghe được lời xin lỗi tôi chờ cả đời. Nhưng lòng lại trống rỗng đến lạnh buốt. Muộn rồi. Quá muộn rồi.
Bà ta quỳ rạp, dập đầu thêm mười lần nữa, rồi người nghiêng đi, ngã quỵ xuống giường, ngất lịm.
Tôi bước ra khỏi nhà kho, chỉ khẽ gật đầu với hai gã đàn ông lực lưỡng đang chờ. Họ hiểu ý, dùng máy cắt thủy lực cắt “rắc” một tiếng, ổ khóa sắt trên cổng nhà vỡ đôi.
Khi chúng tôi bước vào cánh phía đông, cảnh tượng trước mắt khiến tôi suýt bật cười. Dao Tổ và Kiều Kiều đang vật nhau giữa sàn nhà.
Kiều Kiều vốn là loại đàn bà gan lì, chỉ còn một tay mà sức chiến đấu chẳng khác gì trâu điên. Cô ta túm cổ áo Dao Tổ, miệng gào rủa loạn xạ. Rõ ràng cô ta biết anh ta thích đàn ông.
Còn Dao Tổ, hắn chẳng thèm nói, chỉ lẳng lặng nắm tóc cô ta giật một mảng lớn. Kiều Kiều rú lên như lợn bị chọc tiết.
Tôi ho khẽ. Hai người đồng loạt quay lại. Dao Tổ lập tức buông tóc Kiều Kiều, chạy đến, nước mắt nước mũi tèm nhem:
“Nhị tỷ! Ta biết chị sẽ tới cứu ta mà!”
Tôi cầm kéo thủy lực, “rắc” một tiếng, cắt đứt xích sắt dưới chân hắn.
Kiều Kiều nhìn rõ tình thế, liền quỳ rạp xuống, khóc rống:
“Nhị tỷ! Bồ Tát! Xin chị cứu em! Xin chị mổ xích cho em với!”
Tôi liếc nhìn Dao Tổ Mặt hắn bị cào xước đầy, nhưng môi vẫn mím chặt:
“Mở cho cô ta đi... Cô ta cũng đáng thương thôi.”
Tôi cắt luôn cho cô ta. Kiều Kiều như con thỏ sổng chuồng, cắm đầu chạy biến.
Dưới sự hộ tống của hai gã lực lưỡng, tôi và Dao Tổ leo lên chiếc taxi đã chờ sẵn.
Trên xe, Dao Tổ ôm chặt tôi, giọng nghẹn lại:
“Nhị tỷ, chị là người tốt nhất trên đời! Chị là mẹ của em! ”
Hắn khóc đến đáng thương, tôi đành thuận theo:
“Dao Tổ, em là em trai duy nhất của chị. Chị không tốt với em thì còn tốt với ai?”
“Không phải, Nhị tỷ!” – hắn ngẩng đầu, ánh mắt nghiêm túc – “Chị đối xử tốt với em không phải vì em là anh trai duy nhất. Chị tốt với em... vì chị là người tốt, chị có lòng nhân hậu.”
Tôi suýt bật cười. Tôi – người tốt, nhân hậu ư? Tôi cố nén cười, hỏi:
“Em định làm gì tiếp theo?”
“Tôi sẽ sang Nhật. Tôi luôn muốn đi.” – hắn nói, giọng đầy tự tin.
“Khi ra ngoài, nhớ cẩn thận.” – tôi căn dặn, dịu dàng như một người chị gái “mẫu mực”.
Ba tháng sau, Dao Tổ thật sự sang Nhật, sự nghiệp của hắn như cá gặp nước. Còn tôi, thi đậu cao học, mở công ty cùng bạn bè.
Rồi một ngày, bố tôi mò đến văn phòng, lại đập phá như dã thú, gào lên đòi tung tích của Dao Tổ
“Con khốn! Đừng tưởng tao không biết, mày thả nó ra! Mẹ mày khai hết rồi!”
Ông ta tát tôi. Tôi không né. Bạn cùng lớp hoảng sợ gọi cảnh sát.
Tôi bình tĩnh đến mức đáng sợ. Trước khi đi khám thương, tôi còn tự đập đầu vào tường – vài lần.
Chấn động não nhẹ. Coi như đủ bằng chứng.
Bố tôi bị giam mười lăm ngày. Tôi hoàn toàn có thể khiến ông ta chết trong tù, nhưng tôi không làm. Ở cái địa ngục mà ông ta tự tạo, từng ngày sống đã đủ là trừng phạt.
Tôi xin lệnh cấm bạo lực gia đình. Từ đó, ông ta không được phép đến gần tôi nữa.
Một đêm, Dao Tổ gọi từ Nhật:
“Chị cả chết rồi.”
Tôi nhíu mày: “ Em chắc chứ?”
“Dì Thúy Liên nói. Ba trốn lên núi, Kiều Kiều mất tích. Chị cả bị bắt về, đang mang thai tám tháng... Bị kéo tay, giằng co, rồi... nhảy xuống vách đá.”
Hắn khóc. Tôi thở dài.
Chị cả chưa từng thương tôi. Từ nhỏ đã khinh tôi xảo trá, còn tôi thì nghĩ cô ta ngu ngốc.
Nhưng cuối cùng, người sống sót vẫn là tôi.
Có lẽ, khôn ngoan – chính là cách duy nhất để tồn tại.
Hehe.
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mộng Vân Các - https://mongvancac.site/read/duoi-bong-mai-toc-dai-han-thu-gia-toc&chuong=14]
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận